Hiển thị các bài đăng có nhãn Taste cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Taste cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
1.4.16
CUỘC SỐNG CÓ CHO CHÚNG TA THỜI GIAN ĐỂ CHUẨN BỊ KHÔNG?
Thời trẻ hơn thế này một tý, tôi luôn nghĩ mình còn rất nhiều thời gian. Tôi ngủ rất nhiều, đi chơi cũng chẳng phải là ít. Tôi phung phí sức khỏe của mình cho những cuộc chơi và những điều mới mẻ. Vì tôi trẻ, tôi không sợ điều gì cả, chỉ sợ con người mình rồi sẽ nhàm chán đi theo thời gian.
Nhưng, khi càng trưởng thành, khi xung quanh mình có quá nhiều chuyện xảy ra, chuyện của bản thân, chuyện của mẹ cha, chuyện của bạn bè, chuyện của những người mình tình cờ biết, tôi mới nhận ra rằng: Cuộc sống không dài như tôi tưởng, và nó - có thể mang đến những điều chúng ta không lường trước - bất cứ lúc nào.
Ví như một ngày, bạn nhận được một cuộc điện thoại nói rằng bố mình phải nhập viện.
Hoặc một ngày, người bạn của bạn nói rằng "thôi chết 2 vạch rồi".
Tôi đã nghĩ mãi về việc: Cuộc sống có cho chúng ta thời gian để chuẩn bị không?
Chúng ta có thể nghĩ là KHÔNG, nhưng câu trả lời thật ra là CÓ, tất nhiên trong trường hợp chúng ta sớm nhận thức được những điều bất trắc có thể xảy ra BẤT CỨ LÚC NÀO. Có điều, khi chúng ta còn trẻ, chúng ta thường muốn vui vẻ, chẳng ai muốn nghĩ nhiều.
Thế là tôi nghĩ, việc viết ra những dòng này sẽ có ích cho ai đó, bởi ở tuổi 18, 20, tôi rất muốn ai đó nói với mình điều này:
- Hãy có một cuộc sống lành mạnh - Đừng lầm tưởng lành lạnh ở đây là "ngố tàu" hay "mọt sách" - Hãy cứ làm mọi điều mình thích, nhưng hãy CÓ Ý THỨC với sức khỏe của mình. Hãy ăn uống đầy đủ một chút, ngủ sớm để cơ thể có thời gian tĩnh dưỡng, hãy nhớ rằng chúng ta phát triển chiều cao và tái tạo làn da trong lúc ngủ (ví dụ da của bạn chỉ được tái tạo từ lúc 0 - 1h sáng, và đặc biệt là khi bạn bắt đầu chìm vào giấc ngủ SÂU). Ngủ sớm không chỉ giúp bạn minh mẫn vào sáng hôm sau, mà nó còn khiến bạn cao và đẹp hơn đấy. Quan trọng nữa, hãy tập thể dục. Điều này sẽ khiến cơ thể bạn dẻo dai và không bị "xập xệ" vào những năm chỉ chớm 30. Thể dục thật sự rất tốt cho tinh thần của bạn nữa. Tôi đã trải nghiệm qua điều đó và ước rằng, mình đã có quyết tâm để tập thể dục sớm hơn.
- Hãy trải nghiệm những điều bạn muốn - Uống rượu trong một cuộc vui với bạn bè hay đi bar vào cuối tuần để giải tỏa stress NHƯNG đừng coi đó là những điều thể hiện đẳng cấp con người bạn. Bạn có thấy vui khi say khướt không, hay có cảm thấy việc đi về một mình lúc buổi đêm (trong tình trạng "xỉn tới bến") là tốt đẹp? ĐỪNG ĐÙA với tính mạng của mình, cho những giá trị ảo. Và cá nhân tôi thì luôn thấy, những người không có cuộc sống tinh thần đủ đầy mới phải tìm đến những điều đó để thể hiện cá tính của mình.
- Hãy học tính tiết kiệm và có một tài khoản cá nhân - phòng trong TH bạn bất ngờ bị cho nghỉ việc, khi bạn bị bệnh tật hoặc đơn giản là bị mất trộm tài sản (laptop, điện thoại, xe máy) cần phải mua lại ngay. Không phải lúc nào chúng ta cũng nhờ được gia đình mình. Và điều này thật sự là cần thiết, đặc biệt với những bạn trẻ bắt đầu rời ghế nhà trường. Thay vì tiết kiệm những khoản tiền lớn, chúng ta hoàn toàn có thể tiết kiệm những khoản tiền nhỏ (tiền uống một cốc cà phê, tiền mua một cái váy...) để bắt đầu có những tài sản tích lũy từ bây giờ.
- Cuối cùng, hãy NỖ LỰC để đạt được điều mình muốn: Bởi sẽ chẳng ai cho bạn điều đó một cách KHÔNG ĐÒI HỎI (trừ bố mẹ của bạn, nhưng bố mẹ của bạn cũng phải già đi, và bạn cũng đủ trưởng thành để phụng dưỡng lại bố mẹ mình rồi): Nếu bạn muốn trở nên giàu có - hãy làm việc chăm chỉ. Nếu bạn muốn yêu đời - hãy xây dựng những thói quen tích cực hàng ngày (cười nhiều hơn, tích cực trò chuyện với mọi người...). Nếu bạn muốn gặp được một hoàng tử trong ngôn tình, thì cũng phải nỗ lực để trở thành công chúa đã. Khi nghĩ được như vậy, bạn sẽ không còn than thân trách phận nữa, và phấn đấu hết sức thay vì ngồi im chờ mọi thứ tốt đẹp sẽ đến với mình (còn nếu những điều tốt đẹp cứ đến, ồ, lúc đó bạn chắc chắn có thể mỉm cười và nói lời biết ơn).
29.9.15
Một ngày
Cuộc sống luôn bằng cách này hay cách khác, chìa ra cho chúng ta những cái phao hoặc những cơ hội gặp gỡ mới.
Tất nhiên, trong những hoàn cảnh ngặt nghèo thì người ta tìm cách "túm lấy" mọi thứ nhanh hơn.
Như cách mà mình đã "túm lấy" yoga và tập thể dục buổi sáng như một cách để khiến bản thân vui vẻ hơn. Rồi nhận ra cái khoảng thời gian vận động hết mình và không-phải nghĩ-gì-cả ấy, dù chỉ chiếm có nửa tiếng hay một tiếng mỗi ngày nhưng cũng khiến mình "nạp" thêm được bao nhiêu là năng lượng tốt đẹp. Khiến mình nghĩ mọi điều thông thoáng hơn, và cười nhiều hơn.
Rồi cái phao cuộc sống lại tiếp tục đưa mình gặp được những người mà mình cần gặp. Để hiểu ra một điều rằng: À, thì ra chúng ta, vẫn có thể hạnh phúc bằng rất nhiều cách khác nhau. Danh vọng cũng tốt. Thành công cũng tốt. Nhưng tốt nhất là được làm điều mình yêu thích, bỏ qua mọi điều hằn học, bon chen, ganh đua. Hiểu những điều mình có thể làm được, bỏ qua những suy nghĩ nặng nề về những điều mình không làm được. Để thấy an nhàn và thoải mái hơn. Khi chúng ta sống với một tâm thế thoải mái và hạnh phúc, chúng ta sẽ thoát được ra khỏi đầu những điều vướng bận không cần thiết.
Tối qua, lúc ăn tối, cô ấy đã kể về một bộ phim, mắt rất lấp lánh khi đọc lên mấy câu đáng yêu vô cùng tận:
"Cô có yêu New York mùa thu không? Nó làm tôi muốn mua vài đồ dùng học tập. Tôi có thể gửi cho cô một bó hoa làm từ vụn của một chiếc bút chì mới gọt nếu tôi biết tên và địa chỉ của cô.
Tuy nhiên. Không biết cũng có sự hấp dẫn của nó..."
Và khi mồ hôi của mình toát ra bao nhiêu là nhiều trong phòng xông hơi, với thứ ánh sáng mờ ảo được phủ bằng một làn hơi nước dày đặc và nóng ơi là nóng ấy, cùng người bạn có tâm hồn đồng điệu, nhắm mắt 5s, để rồi mình đã phải thầm thốt lên trong lòng rằng:
Cuộc sống đang thật sự là đẹp!
Rồi cái phao cuộc sống lại tiếp tục đưa mình gặp được những người mà mình cần gặp. Để hiểu ra một điều rằng: À, thì ra chúng ta, vẫn có thể hạnh phúc bằng rất nhiều cách khác nhau. Danh vọng cũng tốt. Thành công cũng tốt. Nhưng tốt nhất là được làm điều mình yêu thích, bỏ qua mọi điều hằn học, bon chen, ganh đua. Hiểu những điều mình có thể làm được, bỏ qua những suy nghĩ nặng nề về những điều mình không làm được. Để thấy an nhàn và thoải mái hơn. Khi chúng ta sống với một tâm thế thoải mái và hạnh phúc, chúng ta sẽ thoát được ra khỏi đầu những điều vướng bận không cần thiết.
Tối qua, lúc ăn tối, cô ấy đã kể về một bộ phim, mắt rất lấp lánh khi đọc lên mấy câu đáng yêu vô cùng tận:
"Cô có yêu New York mùa thu không? Nó làm tôi muốn mua vài đồ dùng học tập. Tôi có thể gửi cho cô một bó hoa làm từ vụn của một chiếc bút chì mới gọt nếu tôi biết tên và địa chỉ của cô.
Tuy nhiên. Không biết cũng có sự hấp dẫn của nó..."
Và khi mồ hôi của mình toát ra bao nhiêu là nhiều trong phòng xông hơi, với thứ ánh sáng mờ ảo được phủ bằng một làn hơi nước dày đặc và nóng ơi là nóng ấy, cùng người bạn có tâm hồn đồng điệu, nhắm mắt 5s, để rồi mình đã phải thầm thốt lên trong lòng rằng:
Cuộc sống đang thật sự là đẹp!
22.5.15
Giá trị của bạn NẰM Ở ĐÂU?
Hôm rồi Lynh miêu đi uống cà phê với anh bạn. Anh bạn bảo: "Có rất nhiều bạn trẻ bây giờ suy nghĩ buồn cười cực em ạ." Mình mới hỏi: "Buồn cười như thế nào hả anh?"
Anh kể luôn câu chuyện của anh, là hồi xưa, khi anh vừa đi làm, bằng thu nhập những năm đầu tiên bươn chải nơi Hà Nội, anh mua một chiếc xe Wave. Rồi anh bị chính nhóm bạn chơi khá thân của mình tẩy chay, chỉ vì chiếc xe này. Anh bảo: "Từ đó thì anh quyết định chỉ đi con xe Wave cũ này, nhất quyết không đổi. Đó là cách anh lựa chọn những người bạn yêu quý mình vì chính giá trị của mình." Anh cũng nói thêm: "Anh cũng gặp rất nhiều bạn trẻ, lúc nào cũng dõng dạc tuyên bố - Em sẽ không bao giờ ngồi quán vỉa hè, nếu đã đi cà phê, nhất định phải ngồi Starbucks."
Tất nhiên, mình và anh, chẳng ai phê phán các bạn kia, mỗi người có một phong cách sống khác nhau, cách chọn quán xá khác nhau, cách chọn "bạn" khác nhau. Nhưng cá nhân mình thì cho rằng: Khi chúng ta hiểu rằng giá trị của mình nằm ở đâu, chúng ta sẽ không cần đắp thêm bên ngoài mình những hào nhoáng để thể hiện đẳng cấp.
Chúng ta có thể tìm đến những chiếc điện thoại đắt tiền như IP, hay hâm mộ những sản phẩm công nghệ mới - nhưng hãy đến với nó vì sự tiện ích mà nó mang lại, để cải thiện cuộc sống, chứ không phải để bản thân mình tỏ ra hơn người.
Có một sự thật là: Khí chất hay sự cao sang không nằm ở vật dụng mà chúng ta sở hữu. Nó nằm ở lời ăn tiếng nói, cách chúng ta đối thoại, đặt câu hỏi, xử lý vấn đề, đối xử với người xung quanh, và cách chúng ta nhận được sự tôn trọng, chứ không phải nằm ở chiếc điện thoại, chiếc đồng hồ, quần áo hàng hiệu hay "xế hộp" đắt tiền.
Đó là lý do mà càng những người giàu có lại càng có lối sống tiết kiệm, nhân văn và càng những người giàu xổi càng muốn phô diễn sự giàu có.
Bởi, nếu chúng ta hiểu giá trị của mình nằm ở đâu. Chúng ta sẽ tự khắc - biến tất cả những gì chúng ta có trên người thành VÔ GIÁ.
24.3.15
Muộn.
Tôi thấy mình đã trở thành 1 kẻ rắn rỏi lắm.
Nhưng đôi lúc, cơn tuyệt vọng đến nhanh như một ngày trời không dưng trở gió.
Cáu giận, bất an.
Nói toàn lời khiến người khác thương tổn.
Không làm cái gì ra hồn.
Nhưng đôi lúc, cơn tuyệt vọng đến nhanh như một ngày trời không dưng trở gió.
Cáu giận, bất an.
Nói toàn lời khiến người khác thương tổn.
Không làm cái gì ra hồn.
18.3.15
QUỐC BẢO – VÀ NHỮNG LỜI TÌNH TRẺ MÃI
Tôi thích nhất là nghe nhạc Quốc Bảo vào những buổi sáng chủ
nhật, nhẩn nha với một ly trà nóng, bật nhạc váng cả phòng, thấy cái âm thanh ấy
như đang muốn nói: Cuộc đời ngoài kia tươi đẹp lắm, và chúng ta hãy cứ vui đi...
Tôi bắt đầu nghe nhạc Quốc Bảo từ những năm cấp 2 và mở đầu
với V. Thật ra trước đó, cùng với tên tuổi của những ca sỹ nổi tiếng, đặc biệt
là Hà Trần, những bài hát của Quốc Bảo như Em về tinh khôi, Em về tóc xanh, Bình
yên... đã trở nên quá nổi tiếng. Ấn tượng
với dòng chảy âm nhạc mới mẻ nhưng sâu sắc và bền bỉ này, tôi bắt đầu tìm đến
những bài hát khác, những album khác của Quốc Bảo, những bài hát cũ thời trước
V, rồi những bài hát mới trong những Album tiếp theo như My Guitar My Friends,
Mai Khôi Sings Quốc Bảo... Mới đây nhất, cùng với Địa Đàng, tôi nhận ra, ồ
nhanh thật, mình đã nghe nhạc Quốc Bảo tròn 10 năm trời.
Tôi là kẻ thích nghe nhạc theo nhạc sỹ. Ví dụ, tôi thích
nghe nhạc Trịnh Công Sơn, Ngô Thụy Miên, Từ Công Phụng... với những nhạc sỹ
đương đại, tôi thích âm nhạc của Quốc Bảo, Đỗ Bảo và cả Lê Cát Trọng Lý (của những
giai đoạn sáng tác đầu). Tôi tìm đến những bài hát của họ để nghe, rồi bắt đầu
yêu tiếng hát của những ca sỹ thể hiện, với một vài ca sỹ, tôi chỉ yêu họ khi họ
thể hiện những bản nhạc của nhạc sỹ đó, ngoài vùng đó, tôi thậm chí không nghe
(như tôi thích Thủy Tiên trong âm nhạc Quốc Bảo, cứ u buồn, mong manh và lúc
nào cũng như chực vỡ òa). Có thể hơi cực đoan một chút, nhưng khi nghe nhạc
theo nhạc sỹ, bạn sẽ có một cảm giác... rất an toàn, đặc biệt là đối với gu âm
nhạc và đôi tai của mình :D
Sẽ thật thú vị khi nghe nhạc và ngồi đoán tuổi tác giả,
chính xác hơn, ngồi đoán từng giai đoạn cuộc đời mà những nhạc sỹ trải qua. Bởi,
những bản nhạc – tựa như một tấm gương chân thực, sẽ phản chiếu con người/tâm
tư của nhạc sỹ rõ nét nhất.
Ví dụ như nhé, tôi nghe nhạc Đỗ Bảo – với Cánh cung 1 – và
tưởng tượng ra hình ảnh một người đàn ông đang rạo rực với tình yêu – người đàn
ông đương thời trẻ trung và biết yêu tha thiết; tình yêu đã mang đến cho anh một
thế giới mới – đẹp đẽ, rạo rực với mỗi ngày thức dậy đều căng tràn những dư vị
mới. Với Cánh cung 2 – hiện hình rõ nét trong đó là hình ảnh một người đàn ông
trưởng thành, vững chãi, biết tin tưởng vào tình yêu và có trách nhiệm với mái ấm
gia đình. Cánh cung 3 không phải không có những bài hát vui nhưng tựu chung lại
thì buồn, với những dằng xé của một người đàn ông bắt đầu đạt đến độ chín trong
tâm hồn, trong những đêm đầy khói thuốc, nghĩ về hiện tại và tương lai, về những
mối tình đan xen khắc khoải, về tuổi trẻ và cái chết, về tình yêu và trách nhiệm...
Với Quốc Bảo thì khác, đã từ lâu rồi tôi thấy âm nhạc của
anh dường như không có tuổi, nó cứ cứ TRẺ mãi. Và với thứ âm nhạc đó, tôi luôn
tưởng tượng ra một người đàn ông đã quá từng trải, đi qua đủ những hỉ nộ ái ố của
cuộc đời; giờ đây được tưới mát lại tâm hồn bằng những rung động của tình yêu –
để rồi yêu một cách cuồng si, nhưng cứ luôn đầy bao dung, chở che và vỗ về. Thứ
tình yêu của một người đàn ông trưởng thành dành cho một người tình còn đương
thanh xuân, và yêu nàng như yêu đứa con của mình.
“Em cho ta yêu thương tình cờ
Nuôi cho tóc xanh lại
Những âm u vừa chớm
Đã tan đi nhẹ.
Em cho ta vô tư tình cờ
Và tô son những đêm dài...”
Nuôi cho tóc xanh lại
Những âm u vừa chớm
Đã tan đi nhẹ.
Em cho ta vô tư tình cờ
Và tô son những đêm dài...”
(Vừa biết dấu yêu)
“Là tái sinh tôi trong kiếp tình
Giấc mơ ngon như mật rót ra
Tình lấp lánh quá khiến tôi nhiều khi không tin
Có em tận tay chưa tin
Ngỡ như còn vướng mộng ...”
Giấc mơ ngon như mật rót ra
Tình lấp lánh quá khiến tôi nhiều khi không tin
Có em tận tay chưa tin
Ngỡ như còn vướng mộng ...”
(Đêm nhung)
Tôi chưa bao giờ chối từ việc mình phải lòng những ca từ
trong nhạc Quốc Bảo, nào lụa, nào thơm, nào xinh, nào ngoan; nào chân son nào môi tươi nào cánh tay nhung nào tóc ai bay ngang lưng trời – những từ ngữ dường như đẹp đẽ nhất để miêu tả
về một cô gái đều đã được Quốc Bảo sử dụng – cách sử dụng “đàn ông” và gợi cảm đến
nỗi, mỗi lần nghe nhạc, chúng ta – nếu là phụ nữ đều thấy mình như một thực thể
mong manh, xinh đẹp, và được Thượng đế ban cho phước lành.
“Nắng bối rối khi nàng trong xanh vậy
Mà sao anh hơn được nắng
Anh làm sao ra ngoài không gian em
Đành làm tù nhân mãi.
Nếu biết trước anh đã xin thêm ngày
Được giam trong tay mềm em
Xinh của anh, em là ngoan của anh
Mòn môi anh vẫn gọi.”
Mà sao anh hơn được nắng
Anh làm sao ra ngoài không gian em
Đành làm tù nhân mãi.
Nếu biết trước anh đã xin thêm ngày
Được giam trong tay mềm em
Xinh của anh, em là ngoan của anh
Mòn môi anh vẫn gọi.”
(Địa đàng)
Tản mạn chút về Địa đàng 1. Tôi thấy rất thích thú với album
này. Nó Nguyên bản – chính xác là như vậy. Lúc nghe đi nghe lại album nhiều lần,
tôi đã nghĩ, tại sao Quốc Bảo không phối một cách khác đi, hoặc để cho ca sỹ “phiêu”
với bài hát nhiều hơn (đặc biệt là những đoạn cuối, ta đã quen với việc những
bài hát sẽ luôn được đẩy lên cao trào). Giọng Nguyên Hà mỏng, nhưng không cần cố
gắng, cô hát Địa đàng 1 mộc như cách mà cô đang thở. Và tôi nhận ra, đó cũng là
một cách hay – Quốc Bảo đã giúp ca sỹ - nàng thơ mới của mình có một lời chào
chân phương nhất, giản dị nhất khi đặt chân vào thế giới âm nhạc của “những người
yêu nhạc Quốc Bảo”. Một cú chạm rất khẽ, để mở ra một hành trình mới mẻ và
thăng hoa sau này.
Mỗi bài hát trong Địa đàng 1 đều xinh đẹp, mà nếu được ví,
tôi sẽ nghĩ đến những buổi sáng tháng Tư – với bầu trời nắng trong veo và thanh
sạch, khi tâm hồn người ta cứ như đang nhún nhảy một điệu Valse. Cả những bài
hát Ru, vốn gợi về những giấc ngủ (và những đêm mộng mị), với cách hát và bản
phối dịu dàng như tiếng thở, đã như một liều thuốc an ủi khiến người ta thở
phào rồi tự nhủ: à, chỉ là giấc mơ trưa Sài Gòn mưa rào, có người đàn ông ôm
người tình mong manh của mình trong tay rồi ngủ, mà người đàn ông thì tâm đã
bình yên quá đỗi, thôi đừng lo...
“Thấy không em ngoài tiếng gió
Có chi đâu đáng sợ?
Yên ngủ đi
Có anh trông nom em từng giây
Anh hôn em cả khi nàng mơ
Giấc mơ êm nhẹ...”
Có chi đâu đáng sợ?
Yên ngủ đi
Có anh trông nom em từng giây
Anh hôn em cả khi nàng mơ
Giấc mơ êm nhẹ...”
Địa đàng 2 mang đến một cảm nhận sâu sắc hơn – về một Nguyên
Hà chững chạc hơn. Âm nhạc trong Địa đàng 2 sâu, man mác, đôi khi hơi gắt, như
một lời trách cứ, như một sự bất an. Gợi về những những đêm dài, với những người
tình không ngủ, nằm cạnh nhau nhưng mỗi người mang trong mình những khối tình riêng.
Hoặc có khi là những người tình cô đơn, chờ ai đó như cơn mưa về tưới mát lại cuộc đời.
“Chờ hoài lời em vỗ về
Chờ người mà đau lòng thế
Chờ mòn cả đêm, đêm ơi.”
Chờ người mà đau lòng thế
Chờ mòn cả đêm, đêm ơi.”
(Giọng tình)
Có vẻ âm nhạc của Quốc Bảo là thế, cũng giống như anh (mà có
thể tôi chẳng hiểu về anh, chỉ mới đọc qua những tản văn anh viết). Đó là thứ
âm nhạc của những người đã đi qua đủ những dông bão, không bao giờ nói những lời
đao to búa lớn, mà chỉ cứ chậm rãi, bao dung, “tình mềm như nước”...
Vậy thôi.
À, và có một điều (chẳng hiểu sao) tôi rất chắc chắn, những
người con gái có thể không yêu nhạc Quốc Bảo, nhưng những người đàn bà thì luôn
luôn - có.
27.2.15
Làm thế nào để cuộc sống thú vị hơn?
Tôi thích viết về những điều xinh đẹp.
Thích viết về những niềm vui.
Tôi thậm chí chụp quá nhiều ảnh rồi đăng nó loạn xạ lên tường nhà mình.
Điều đó không có nghĩa là tôi không có những điều phải lo lắng hay buồn phiền. Nhưng, mỗi người có một cách để đối mặt với cuộc đời của mình. Và tôi chọn cách cứ giương cái vẻ vui vẻ hớn hở ra, lạc quan sống, lạc quan tin tưởng, cho tên nỗi buồn cảm thấy sợ hãi mà bỏ đi thật xa.
Nhiều người hỏi tôi rằng, làm thế nào để sống một cuộc đời thật thoải mái, tự do, hoặc làm thế nào để biến mỗi ngày của mình trở nên hay ho và thú vị?. Tôi nghĩ, chúng ta hoàn toàn có thể làm được, bắt đầu bằng vài điều cực kỳ đơn giản thế này:
- Hãy làm mới một điều gì đó trong cuộc sống của bạn:
Ví dụ, sáng ngày mai tỉnh dậy, bạn hãy thay đổi một điều gì đó ở vẻ ngoài của mình: như một màu son, một kiểu tóc, một cách ăn mặc lạ lẫm.
Hãy nhìn mình trong gương rồi cười rạng rỡ lên. Bạn sẽ thấy đúng là bạn, nhưng sao lạ thế. Và bạn sẽ thấy vui vẻ hơn rất nhiều. Thật đấy.
- Hãy ngủ sớm hơn và dậy sớm hơn:
Bạn sẽ không bao giờ nghĩ rằng, việc dậy sớm lại có thể khiến bạn thấy vui như vậy? Vậy thì, thử xem, bắt đầu ngay từ sáng ngày mai, bạn sẽ dậy sớm hơn, pha trà uống vào buổi sáng rồi đi bộ/đi buýt đến cơ quan/đến trường. Sự chậm rãi và thư thái sẽ khiến bạn bắt đầu một buổi sáng rất tốt lành và cảm thấy mọi thứ hóa ra có thể vì một điều nhỏ bé như vậy mà trở nên thi vị hơn.
- Hãy tạo một thói quen tốt và mới mẻ:
Một thói quen mà bạn nghĩ rằng sẽ tốt cho cuộc sống của bạn, nhưng phải thật dễ để thực hiện: Ví dụ, tập thể dục buổi sáng, ví dụ mua hoa hoặc nấu một bữa thật ngon những ngày cuối tuần, ví dụ đọc 5 trang sách mỗi tối trước khi đi ngủ. Hãy nhớ là, hãy nghĩ về những điều bạn có thể thực hiện ngay và không quá khó để lấy lý do từ bỏ.
Việc thay đổi một mắt xích nhỏ bé trong chuỗi hành trình lặp lại mỗi ngày sẽ khiến bạn nhận ra rằng mình có thể thay đổi được cả những điều lớn hơn - chỉ cần bạn muốn.
- Hãy bắt đầu những cuộc trò chuyện với mọi người:
Một cuộc trò chuyện cởi mở, không phán xét và sâu sắc. Có vẻ chúng ta đang dần quên việc đó hàng ngày.
Chúng ta ngại nói chuyện với bố mẹ mình, với anh chị em của mình, với người yêu của mình, với những người bạn của mình. Chúng ta không biết cách để mở lời và không biết thế nào là hội thoại (ngoài những câu hỏi lặp lại mỗi ngày). Hãy tìm một chủ đề nào đó để có thể trò chuyện, thậm chí tranh luận với nhau.
Cuộc sống sẽ thật buồn tẻ và những ý tưởng, những thương yêu sẽ không bao giờ được bồi đắp nếu chúng ta cứ đi bên nhau và câm nín (hoặc tẻ nhạt) như những hòn đá.
- Hãy đặt những mục tiêu ngắn hạn và bạn có thể dễ dàng thực hiện:
Đó là cách rất tốt để tạo động lực cuộc sống và biến mình trở nên bận rộn, có ích hơn. Bạn hãy thử đặt mục tiêu cho mình xem, những mục tiêu đáng để bạn phấn đấu kiểu như là: Sẽ tiết kiệm tiền để mua máy ảnh sau 5 tháng, sẽ đi du lịch một nơi bạn rất thích vào mùa hè, sẽ học tiếng Ý (có thể chẳng giống ai nhưng chỉ vì bạn-thích), sẽ ra một cuốn sách trong năm nay...
Đặt mục tiêu xong, hãy nghĩ xem bạn làm gì để đạt được nó. Nghĩ càng chi tiết càng tốt: Ví dụ như nếu bạn muốn mua máy ảnh thì bạn cần bao nhiêu tiền, trong bao lâu, làm gì để có được số tiền ấy. Nếu bạn muốn ra sách thì bạn phải viết bao nhiêu truyện/tháng, cần liên hệ với ai, làm thế nào để liên hệ.
Và đừng ngần ngại mở lời để tìm sự giúp đỡ. Phải tìm sự giúp đỡ khi cần thiết, và cố gắng hết sức để không từ bỏ mục tiêu giữa chừng.
- Hãy ghi chép lại mọi điều hoặc lập một thời gian biểu:
Nó sẽ tạo thêm động lực và quyết tâm cho bạn.
Chúc bạn sẽ có một cuộc sống nhiều điều thú vị ^^
Thích viết về những niềm vui.
Tôi thậm chí chụp quá nhiều ảnh rồi đăng nó loạn xạ lên tường nhà mình.
Điều đó không có nghĩa là tôi không có những điều phải lo lắng hay buồn phiền. Nhưng, mỗi người có một cách để đối mặt với cuộc đời của mình. Và tôi chọn cách cứ giương cái vẻ vui vẻ hớn hở ra, lạc quan sống, lạc quan tin tưởng, cho tên nỗi buồn cảm thấy sợ hãi mà bỏ đi thật xa.
Nhiều người hỏi tôi rằng, làm thế nào để sống một cuộc đời thật thoải mái, tự do, hoặc làm thế nào để biến mỗi ngày của mình trở nên hay ho và thú vị?. Tôi nghĩ, chúng ta hoàn toàn có thể làm được, bắt đầu bằng vài điều cực kỳ đơn giản thế này:
- Hãy làm mới một điều gì đó trong cuộc sống của bạn:
Ví dụ, sáng ngày mai tỉnh dậy, bạn hãy thay đổi một điều gì đó ở vẻ ngoài của mình: như một màu son, một kiểu tóc, một cách ăn mặc lạ lẫm.
Hãy nhìn mình trong gương rồi cười rạng rỡ lên. Bạn sẽ thấy đúng là bạn, nhưng sao lạ thế. Và bạn sẽ thấy vui vẻ hơn rất nhiều. Thật đấy.
- Hãy ngủ sớm hơn và dậy sớm hơn:
Bạn sẽ không bao giờ nghĩ rằng, việc dậy sớm lại có thể khiến bạn thấy vui như vậy? Vậy thì, thử xem, bắt đầu ngay từ sáng ngày mai, bạn sẽ dậy sớm hơn, pha trà uống vào buổi sáng rồi đi bộ/đi buýt đến cơ quan/đến trường. Sự chậm rãi và thư thái sẽ khiến bạn bắt đầu một buổi sáng rất tốt lành và cảm thấy mọi thứ hóa ra có thể vì một điều nhỏ bé như vậy mà trở nên thi vị hơn.
- Hãy tạo một thói quen tốt và mới mẻ:
Một thói quen mà bạn nghĩ rằng sẽ tốt cho cuộc sống của bạn, nhưng phải thật dễ để thực hiện: Ví dụ, tập thể dục buổi sáng, ví dụ mua hoa hoặc nấu một bữa thật ngon những ngày cuối tuần, ví dụ đọc 5 trang sách mỗi tối trước khi đi ngủ. Hãy nhớ là, hãy nghĩ về những điều bạn có thể thực hiện ngay và không quá khó để lấy lý do từ bỏ.
Việc thay đổi một mắt xích nhỏ bé trong chuỗi hành trình lặp lại mỗi ngày sẽ khiến bạn nhận ra rằng mình có thể thay đổi được cả những điều lớn hơn - chỉ cần bạn muốn.
- Hãy bắt đầu những cuộc trò chuyện với mọi người:
Một cuộc trò chuyện cởi mở, không phán xét và sâu sắc. Có vẻ chúng ta đang dần quên việc đó hàng ngày.
Chúng ta ngại nói chuyện với bố mẹ mình, với anh chị em của mình, với người yêu của mình, với những người bạn của mình. Chúng ta không biết cách để mở lời và không biết thế nào là hội thoại (ngoài những câu hỏi lặp lại mỗi ngày). Hãy tìm một chủ đề nào đó để có thể trò chuyện, thậm chí tranh luận với nhau.
Cuộc sống sẽ thật buồn tẻ và những ý tưởng, những thương yêu sẽ không bao giờ được bồi đắp nếu chúng ta cứ đi bên nhau và câm nín (hoặc tẻ nhạt) như những hòn đá.
- Hãy đặt những mục tiêu ngắn hạn và bạn có thể dễ dàng thực hiện:
Đó là cách rất tốt để tạo động lực cuộc sống và biến mình trở nên bận rộn, có ích hơn. Bạn hãy thử đặt mục tiêu cho mình xem, những mục tiêu đáng để bạn phấn đấu kiểu như là: Sẽ tiết kiệm tiền để mua máy ảnh sau 5 tháng, sẽ đi du lịch một nơi bạn rất thích vào mùa hè, sẽ học tiếng Ý (có thể chẳng giống ai nhưng chỉ vì bạn-thích), sẽ ra một cuốn sách trong năm nay...
Đặt mục tiêu xong, hãy nghĩ xem bạn làm gì để đạt được nó. Nghĩ càng chi tiết càng tốt: Ví dụ như nếu bạn muốn mua máy ảnh thì bạn cần bao nhiêu tiền, trong bao lâu, làm gì để có được số tiền ấy. Nếu bạn muốn ra sách thì bạn phải viết bao nhiêu truyện/tháng, cần liên hệ với ai, làm thế nào để liên hệ.
Và đừng ngần ngại mở lời để tìm sự giúp đỡ. Phải tìm sự giúp đỡ khi cần thiết, và cố gắng hết sức để không từ bỏ mục tiêu giữa chừng.
- Hãy ghi chép lại mọi điều hoặc lập một thời gian biểu:
Nó sẽ tạo thêm động lực và quyết tâm cho bạn.
Chúc bạn sẽ có một cuộc sống nhiều điều thú vị ^^
10.2.15
Thịnh tình khó đáp
Tôi vẫn hay hỏi điều gì gắn kết mình với một nơi chốn, một địa điểm, một quán xá và một con người nào đó...
Nhớ một ngày mùa hè cách đây lâu thật lâu, giữa cái nắng 39 độ, tôi cùng bạn ngồi trong căng-tin trường ăn món bún nem. Món bún nem thú thật rất chán. Vậy mà hai đứa vẫn cố ăn bằng hết, chỉ vì chị chủ quán hồi đó quá ư nhiệt tình. Tôi đã quay sang bạn, và bảo: Đúng là thịnh tình khó đáp, phải không?
Tôi rất hay ngồi trung thành ở một quán xá nào đó, vì ấn tượng với sự ấm áp của con người nơi đó. Ví như một quán cà phê giờ cà phê đã không còn ngon như trước, nhưng mỗi lần đến lại nhắc nhớ - về tuổi trẻ. Ví như một quán bún bò Huế có hai bác chủ quán đã khá già, thường tỉ mỉ phục vụ khách hàng, mỗi lần bốc rau cho khách đều đi găng tay…
Tôi cũng yêu một nơi chốn nào đó vì những điều trải qua cùng nó quá ư là đẹp đi. Như một mùa hè ở Đà Nẵng với những con người thật thà, chân phương. Mọi thứ thì cũng phải thay đổi chứ, phát triển lên, gấp gáp hơn, nhưng cũng giống như cái ấn tượng ban đầu đẹp xinh như một giọt sương sẽ làm người ta ghi nhớ mãi mãi buổi sáng ban mai. Thì tôi, sẽ yêu mãi một mảnh đất đã khiến mình tương tư ngay từ lần đầu, và giữ nguyên ấn tượng đẹp đẽ ấy cho đến mãi mãi.
Rồi thì đến sự gắn kết với một con người. Tôi thích những mối quán hệ không phô trương, người ta thi thoảng viết cho mình một cái gì đó, kể về những câu chuyện chẳng đâu ra đâu, nhưng mà đọc thì thấy xen giữa những cái chẳng đâu ra đâu đó, thì họ buồn, và lúc buồn thì nhớ đến mình. Chỉ vì một chút nhỏ thôi mà thấy ấm lòng, rồi thấy mối quan hệ với người ta cứ thế mà gắn bó thêm.
Tôi có một người bạn, thương tôi vô cùng. Cho mình vay tiền mà lúc mình giả cứ lắc đầu quầy quậy. Chỉ vì một câu nói của mình mà không quản đường xa. Cùng mình đi qua những khó khăn. Người ta vui với nhau thì dễ, mấy ai chịu khó, chịu khổ cùng nhau.
Đi qua với nhau những điều đó rồi, mới thấy rằng, cái thịnh tình của người đó, sẽ làm cho mình khắc sâu đến độ, dù mai sau có thế nào, thì mình cũng chẳng bao giờ nghĩ xấu về người ta được. Sẽ thương người ta mãi. Sẽ đi cùng nhau mãi.
Ừ, ngày xưa đọc sách, thấy có câu “thịnh tình khó đáp” - chỉ thấy hay, nhưng chưa đủ để hiểu.
Giờ thì lớn lên, được nhận quá nhiều ân tình, mới biết rằng đời mình sao may mắn. Dù những thịnh tình thì cứ ngày một nặng thêm…
Tản mạn quán vỉa hè [ở Hội An]
Ừ thì mình đang sống ở Việt Nam mà...
Mà ở Việt Nam, những quán ăn ngon nhất lại thường ở trong những ngõ, những hẻm, hay nhỏ xíu và giản dị trên vỉa hè.
Mình nhớ có một hồi mình lang thang trên biển và nói chuyện với một em bé Việt Nam lớn lên ở Canada. Mình hỏi em: “Con có thích Đà Nẵng không? Em nói: “Con thích, nhưng cô có thấy Đà Nẵng dơ không?” - ý em là thành phố này không sạch như Canada nơi em sống, giọng em rất thành thật, không có ý chê bai gì. Mình thì cười, đáp lại: Không con, cô thấy Đà Nẵng tuyệt vời lắm.
Ngày xưa, hồi mình còn nhỏ xíu, mình cũng đâu khác gì em, mình sẽ đánh giá nơi mình đi qua bằng hàng quán, bằng đồ ăn, bằng cảnh quan môi trường bẩn hay sạch. Nhưng rồi sau này em sẽ lớn lên - như cái cách mà mình đã lớn lên. Và em sẽ cảm nhận được nhiều hơn về nơi mình đến. Thật ra trong mọi thứ đều tiềm tàng những vẻ đẹp. Trong cái nghèo đói, hay nhỏ bé, hay hoang vu cũng vậy. Vấn đề là ta phải cảm nhận nó bằng trái tim, chứ không phải bằng lý trí khắt khe.
Cũng giống như: Không phải nơi nào sạch sẽ, tinh tươm, lỗng lẫy, giàu có… cũng là nơi mang lại hạnh phúc.
Như cách mà mình đã cảm nhận về hạnh phúc khi ngồi 1 mình vẩn vơ ăn xiên chả quạt bên một quán ăn vỉa hè.
Ngày xưa, hồi mình còn nhỏ xíu, mình cũng đâu khác gì em, mình sẽ đánh giá nơi mình đi qua bằng hàng quán, bằng đồ ăn, bằng cảnh quan môi trường bẩn hay sạch. Nhưng rồi sau này em sẽ lớn lên - như cái cách mà mình đã lớn lên. Và em sẽ cảm nhận được nhiều hơn về nơi mình đến. Thật ra trong mọi thứ đều tiềm tàng những vẻ đẹp. Trong cái nghèo đói, hay nhỏ bé, hay hoang vu cũng vậy. Vấn đề là ta phải cảm nhận nó bằng trái tim, chứ không phải bằng lý trí khắt khe.
Cũng giống như: Không phải nơi nào sạch sẽ, tinh tươm, lỗng lẫy, giàu có… cũng là nơi mang lại hạnh phúc.
Như cách mà mình đã cảm nhận về hạnh phúc khi ngồi 1 mình vẩn vơ ăn xiên chả quạt bên một quán ăn vỉa hè.
Và đó mới là Việt Nam…
[Ảnh chụp ở Hội An]
Kiến Đỏ
Lâu lắm rồi chúng tôi mới ngồi cùng nhau...
Tôi thò tay ra cửa sổ của quán cafe từ tầng hai, để chạm tay mình vào những chiếc lá cây cao vút. Mùa này, những chiếc lá đã khô hết lại, vài ngày nữa, sẽ chẳng còn gì ngoài những hoang tàn.
Hà Nội thật là đẹp, những điều nhỏ xinh thế này, cả những nỗi buồn này - ừ những điều vụn vặt mà tôi sẽ không bao giờ quên.
Tôi nói về lý do mà tôi yêu quý Kiến Đỏ, về cái cách đặc biệt mà bạn đã làm cho cuộc đời tôi. Có rất nhiều điều bạn có thể đã quên, nhưng tôi thì vẫn luôn nhớ, như cái lần bạn đã để kẹo vào ngăn bàn của tôi nói rằng kẹo này có thuốc độc đấy, hay viết cho tôi những mẩu giấy bằng chữ ngược mà về sau đã trở thành chất liệu cho rất nhiều truyện ngắn của tôi.
Kiến Đỏ vẽ quanh mình một vòng tròn, thật kỳ lạ, dù thế giới có đổi thay bao nhiêu, thì bạn vẫn sống được với cái vòng tròn an toàn ấy, rồi nếu ai đó muốn đến với bạn, thì hãy bước vào vòng tròn. Rồi ở lại đó mãi mãi…
Tôi cũng chẳng hiểu mình đã bước vào vòng tròn ấy của bạn như thế nào. Hoặc giả, chúng tôi cùng đứng ở lằn ranh của vòng tròn an toàn, rồi chia sẻ cùng nhau những điều mà chúng tôi cùng mến yêu.
Chẳng hiểu sao, tôi tin, cái vòng tròn của bạn sẽ tồn tại mãi mãi, như một minh chứng cho một con người hết sức đặc biệt mà tôi quen.
Có lẽ, đây sẽ là buổi tối cuối cùng của cuộc đời, chúng tôi có thể ngồi bên nhau như hai con người tự-do.
Tôi thò tay ra cửa sổ của quán cafe từ tầng hai, để chạm tay mình vào những chiếc lá cây cao vút. Mùa này, những chiếc lá đã khô hết lại, vài ngày nữa, sẽ chẳng còn gì ngoài những hoang tàn.
Hà Nội thật là đẹp, những điều nhỏ xinh thế này, cả những nỗi buồn này - ừ những điều vụn vặt mà tôi sẽ không bao giờ quên.
Tôi nói về lý do mà tôi yêu quý Kiến Đỏ, về cái cách đặc biệt mà bạn đã làm cho cuộc đời tôi. Có rất nhiều điều bạn có thể đã quên, nhưng tôi thì vẫn luôn nhớ, như cái lần bạn đã để kẹo vào ngăn bàn của tôi nói rằng kẹo này có thuốc độc đấy, hay viết cho tôi những mẩu giấy bằng chữ ngược mà về sau đã trở thành chất liệu cho rất nhiều truyện ngắn của tôi.
Kiến Đỏ vẽ quanh mình một vòng tròn, thật kỳ lạ, dù thế giới có đổi thay bao nhiêu, thì bạn vẫn sống được với cái vòng tròn an toàn ấy, rồi nếu ai đó muốn đến với bạn, thì hãy bước vào vòng tròn. Rồi ở lại đó mãi mãi…
Tôi cũng chẳng hiểu mình đã bước vào vòng tròn ấy của bạn như thế nào. Hoặc giả, chúng tôi cùng đứng ở lằn ranh của vòng tròn an toàn, rồi chia sẻ cùng nhau những điều mà chúng tôi cùng mến yêu.
Chẳng hiểu sao, tôi tin, cái vòng tròn của bạn sẽ tồn tại mãi mãi, như một minh chứng cho một con người hết sức đặc biệt mà tôi quen.
Có lẽ, đây sẽ là buổi tối cuối cùng của cuộc đời, chúng tôi có thể ngồi bên nhau như hai con người tự-do.
9.2.15
Mỗi cuốn sách đều cần được đọc lại.
Tôi còn nhớ năm lớp 8, khi mọi người rầm rộ lên đọc Rừng Nauy, tôi cũng tìm đọc. Lúc đó, cảm giác tò mò nhiều hơn là việc muốn trải nghiệm một tác phẩm văn học.
Ấn tượng của tôi với Rừng Nauy lúc ấy chẳng có gì đặc biệt cả, có chăng chỉ là những đoạn miêu tả nhục cảm khá trần trụi.
Lúc đó, đứa trẻ lớp 8 là tôi không đánh giá cao Rừng Nauy.
Cho đến thời gian cách đây 1 năm, khi đã trải qua quá trình đọc kha khá tác phẩm văn học, trong đó có những cuốn sách được giới phê bình đánh giá rất cao, tôi nghĩ mình cần dành thời gian để đọc lại một vài cuốn sách - những cuốn mà trước đây, vì tâm hồn non nớt, thiếu những suy nghĩ và trải nghiệm, tôi đã bỏ lỡ những vẻ đẹp của nó. Tôi quyết định đọc lại Rừng Nauy, để dành cho nó một nhìn nhận công bằng hơn.
Vì đọc nó trong một khoảng thời gian khá buồn bã và tĩnh lặng, nên tôi có đôi phần choáng ngợp trước vẻ đẹp mà nó mang lại. Một cuốn sách giản dị, với những nỗi buồn lặng lẽ, nhưng đầy trải nghiệm, cũng đầy hài hước và rung động. Một cuốn sách về tuổi trẻ, những người cứ mãi loay hoay trong cái hố sâu của riêng mình, nỗi buồn của riêng mình. Có vài đoạn trong tác phẩm, tôi thậm chí còn nghĩ tác giả đã viết nó cho mình, rồi đăng nó lên trang cá nhân như một sự minh chứng cho một quá trình của tuổi trẻ. Rừng Nauy thật sự là hiện tượng xứng tầm như cách mà đông đảo độc giả đã ca ngợi nó.
Sau Rừng Nauy, tôi đọc lại Hoàng tử bé. Tôi đã từng nghĩ mình đã hiểu về Hoàng tử bé rồi, vì bạn biết đấy, đây là một cuốn sách dành cho thiếu nhi cơ mà. Ấy vậy mà không phải. Lần thứ hai đọc lại, tôi lại thấy ẩn sâu trong cái ngôn ngữ giản đơn tưởng như dành cho trẻ nhỏ ấy, là những nỗi buồn, những triết lý. Chúng cứ tầng tầng lớp lớp ẩn dưới nhau mà tôi nghĩ, có lẽ cứ mỗi lần đọc, tôi sẽ lại hiểu thêm ra một chút. Và với Hoàng tử bé, tôi cho rằng nó sẽ là cuốn sách mà mình phải đọc lại nhiều lần trong đời.
Ngày trước, tôi luôn nghĩ, tôi sẽ không đọc một cuốn sách nhiều lần. Bởi với tôi, có biết bao cuốn sách mới mẻ khác, những câu chuyện hấp dẫn khác đang chờ đợi mình. Cớ sao lại phí phạm thời gian để đọc một cuốn sách nhiều lần đến vậy?
Nhưng rồi, khi trải nghiệm nhiều hơn với việc đọc, tôi biết rằng, mỗi lần đọc lại một cuốn sách bạn sẽ không chỉ khám phá thêm được những triết lý sâu sắc mà bạn đã bỏ lỡ khi tuổi đời còn non, mà hơn cả, bạn nhìn thấy sự trưởng thành của chính tâm hồn mình.
Một cuốn sách hay sẽ soi sáng tâm hồn của bạn, và khiến bạn nhận ra rằng, mình đã ngày càng khôn lớn và thông tuệ hơn xưa.
Chúc bạn đọc lại những cuốn sách thật vui vẻ.
Đêm
"Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa."
- Trịnh Công Sơn
Tôi đã từng nghĩ rằng, khi tôi nói: “Em tha thứ cho anh”, tức là tôi đã dành tặng cho ai đó một món quà. Nhưng không, đó là khi tôi dành tặng cho chính mình món quà đấy đó chứ.
Bởi chỉ cần tôi có thể tha thứ. Tức là tôi đã thanh thản. Và cũng đồng nghĩa với việc tôi đã sẵn sàng lãng quên.
Thật ra, khi đã đủ trưởng thành, khi đã trải qua đủ những biến cố, khó khăn, và thất bại. Tôi nhận ra rằng: Cuộc đời thật phức tạp, khó lường, lắm truân chuyên, nhưng cũng rõ ràng và giản đơn hết sức.
Có quá nhiều người, khi lâm vào những tình cảnh cô độc, luôn đổ lỗi cho cuộc đời. Nhưng, một cách chân thật, thì mọi thứ đều là do những quyết định của mình mà ra cả.
Bạn không thể vừa muốn hưởng sự nhàn hạ, nhưng lại mong giàu có, vừa muốn mình thành công nhưng lại chẳng chịu lao động, cũng giống như việc vừa muốn mình hạnh phúc nhưng cứ mãi tham lam chẳng để trái tim mình dừng chân yên ổn ở nơi nào.
Dù vẫn biết trái tim là một điều thật khó hiểu. Và nó luôn đổi hướng, xoay chiều.
Nhưng, đừng bao giờ vì lý do đó mà tham lam.
Muốn ít đi. Sống giản đơn, và thành thật. Trân trọng những người ở xung quanh mình.
Có lẽ như vậy, số phận sẽ ít bị đổ lỗi hơn. Và người ta cũng vì thế mà bớt lừa dối nhau hơn, bớt dằn vặt hơn, trên hết, bớt đau vì những nỗi đau hơn.
Tha thứ, và bao dung. Đó là những điều mà tôi có thể làm được, lúc này. Cho ai đó. Và cho chính mình.
À, cho cả cuộc đời nữa.
Những đêm thật là dài…
Âm nhạc
"Viết cho người bạn hiền đã cùng tôi đi qua những ngày tối tăm..."
Tôi còn nhớ rất nhiều năm trước. Khi tâm trạng của tôi rơi vào thời kỳ khủng hoảng, khi tôi cảm thấy quá nhiều nỗi hoang mang, khi tôi thấy mình thật nhỏ bé, và chẳng thuộc về nơi nào. Tôi đã bắt đầu tìm đến nhạc không lời. Để nghe. Và để chẳng phải suy nghĩ bất kỳ điều gì cả. Nửa đêm, khi đèn phòng đã tắt, tôi sẽ đeo tai nghe, bật nhạc cỡ lớn nhất. Rồi mở mắt thật lớn, nhìn lên cái khoảng không tối đen. Tôi thấy mình đang ở một thế giới khác. Nơi không có những nỗi lo, buồn phiền và áp lực. Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi hiểu rằng âm nhạc thật sự có khả năng cứu rỗi.
Năm nhất Đại học, tôi ở cùng nhà với một cô bạn thích nghe nhạc Trịnh. Ngày nào cũng vậy, bạn mở nhạc Trịnh, qua chiếc điện thoại có âm thanh nhỏ xíu xiu. Những bản nhạc Trịnh qua tiếng hát của Khánh Ly. Hồi ấy, tôi vẫn chưa nghe được chất giọng của Khánh Ly, thấy nó thật nặng. Thế rồi một ngày, bạn lại mở một bài hát, lúc đó, tôi nói: “Giọng ai mà hay quá.” Bạn cười: "Chào mừng đã đến với thế giới của Khánh Ly và Trịnh." Và tôi đã ở lại cái thế giới đó, mãi không chịu đi.
Thư mục Music của tôi không nhiều nhạc, toàn những bản nhạc mà người ta đã nghe từ lâu lắm rồi. Giờ thì tôi hay ngồi nghe lại, thấy thật hạnh phúc vì có những bài hát, ngày xưa hát chỉ vì giai điệu, hoặc không hề thích, giờ khi đã hiểu thấu ca từ, thấy những gì được nghe sao mà đẹp đẽ. Phải như vậy chứ, đừng bao giờ là những lời ca sáo rỗng, đừng bao giờ là một bài hát người ta nghe một lần đã thuộc, rồi không bao giờ muốn nghe lại nữa.
Thật ra âm nhạc cũng giống như một người bạn - bạn phải dựa vào cảm tính để yêu mến nó, chứ không thể dùng lý trí. Bạn sẽ thích thứ nhạc này, vì nó hợp với bạn, ngay từ khi bạn nghe nó - lần đầu. Hoặc là đúng thời điểm. Ví như một đứa trẻ nhỏ sẽ khó lòng mà thích được những bản nhạc buồn bã - phải để chúng lớn lên, trải qua những thăng trầm của cuộc đời, rồi nghe lại. Hồi xem Pretty woman, có một chi tiết mà tôi rất thích, đó là khi nhân vật nam chính Edward Lewis cho cô gái Vivian Ward đi nghe nhạc Opera, lúc đó, Edward đã nói: "Opera là một thứ nhạc rất đặc biệt. Nếu ai ngay từ lần đầu tiên đã yêu nó, thì họ sẽ yêu nó mãi mãi. Còn nếu ai ngay từ lần đầu đã không thích nó, thì về sau, có thể họ vẫn nghe, nhưng đó sẽ không bao giờ trở thành một phần của tâm hồn họ." Cũng giống như việc bạn cố gắng để nghe một thứ nhạc gì đó không hợp với bạn, chỉ để tỏ ra là một người sang trọng, hoặc thời thượng, hoặc có gu, ừ thì bạn vẫn nghe, nhưng chắc chắn, âm nhạc lúc đó sẽ không bao giờ là thứ có thể cứu rỗi cuộc đời bạn - vào những khoảnh khắc bạn thấy mình như rơi xuống đáy vực sâu.
Tôi thường thích nghe nhạc khi ở một mình - phần vì lúc đó, mọi thứ sẽ dễ chịu hơn, phần vì không mấy người xung quanh thích thứ nhạc mà tôi thích. Nhưng, với một vài người mà tôi thật sự yêu quý, tôi thường bật nhạc những lúc có họ, đó giống như một cách mà tôi cho họ thấy tâm hồn của tôi. Ừ, tôi là như vậy đấy - rối rắm với những nhúm cảm xúc của riêng mình, dễ vỡ nữa, mong manh nữa, hay buồn nữa, dù lúc nào cũng toe toét, tòe toẹt.
Nhớ hồi còn ở nhà, rất hay bật cho chị gái nghe nhạc cùng, nhưng mà bả thường không thích, suốt ngày chê :)), nói là sao mày nghe cái nhạc gì kinh thế. Thế mà gần đây, gửi lại cho bả cái bài hát mà hồi xưa ở nhà mình hay bật, bả nói: Lâu lắm mới được nghe lại. Đấy, thế mới biết rằng, âm nhạc có khả năng thẩm thấu ghê gớm như vậy đó. Nó khiến người ta nhớ, người ta yêu thương, người ta ám ảnh. Đôi khi không phải vì bài hát đó, giai điệu đó mà vì cái quãng thời gian đó, đã từng nghe nhạc với người đó. Cái bầu không khí ấy sẽ chẳng bao giờ trở lại nữa, đúng không, và người đó thì cũng đã trôi dạt nơi nao rồi, đúng không?
Chỉ có những bản nhạc là vẫn da diết như thế…
Nếu muốn biết tâm hồn của một người có hợp với mình, hãy hỏi cuốn sách mà họ thích, hoặc hỏi thứ nhạc mà họ thích - nếu được thì cả hai :D. Sáng 23, gần Giáng sinh, thế mà chẳng hiểu lần mò kiểu gì đọc được note của chị. Tự nhiên thấy lòng cứ ấm.
“On the fast track cũng không thể ngăn tôi lửng lơ trên mây những lúc thế này. Chúng tôi trò chuyện về âm nhạc. Lâu rồi mới nói chuyện với một người có gu âm nhạc hợp với mình. Những bài hát từ rất xưa được nhắc nhớ. Những xúc cảm từ rất xưa lại ùa về. Tôi nhắc cô ấy bài “Biển cạn”, lẩm nhẩm hát trong lúc ăn trưa. Cô ấy nhắc tôi bài “Đêm đông”, lẩm nhẩm hát lúc ngồi trên xích đu. Chúng tôi nhắc tên Trịnh Công Sơn, Đỗ Bảo, Lê Cát Trọng Lý, Richard Clayderman, đến Hà Trần, Thu Phương, Thanh Lam, đến Lệ Quyên, Lê Hiếu, Tấn Minh, đến “Bức thư tình đầu tiên”, “Riêng một góc trời,” “Chiếc lá cuối cùng”, đến “Cánh cung”, đến định mệnh mà bài hát vận vào người nghệ sỹ… Mỗi cái tên, mỗi bài hát đều gợi lên trong tôi những rung cảm mãnh liệt. Tôi những muốn nhét earphone vào tai mà ngồi xích đu sưởi nắng nghe nhạc suốt buổi chiều. Bạn biết đấy, khi bạn nghe nhạc bằng trái tim, bạn sẽ nhận về những xúc cảm mạnh mẽ. Khi bạn cảm nhận âm nhạc bằng trái tim, những rung cảm sẽ mãi mãi ở lại cùng bạn, và mang lại hạnh phúc cho bạn, dù vui hay buồn.”
Rồi thì thấy mình đúng thật là đã lớn lên. Đã hiểu mọi thứ hơn, đã sống trầm tĩnh hơn, và biết cách cân bằng hơn. Những lúc quá buồn bã, hoặc cảm thấy bị bỏ rơi, bị phản bội, đã qua rồi cái thời có thể ôm ai đó mà khóc. Đã qua rồi cái thời có thể than vãn với những người thân yêu của mình. Hoặc trốn đi một nơi thật xa.
Ừ, lúc đó, sẽ đóng cửa phòng, tắt hết đèn, bật nhạc thật to. Và mình sẽ ở một thế giới khác.
Hà Nội, tháng Mười hai năm cũ...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




.jpeg)












