Tôi thích thứ văn phong giản dị của Banana. Và cảm mến bà từ lúc bắt đầu đọc "Vĩnh biệt Tugumi". Đây là cuốn sách tôi thích nhất của Banana, hơn cả Kitchen hay NP. Có lẽ bởi ấn tượng ban đầu với cuốn sách này quá mãnh liệt và đẹp đẽ...
Tôi đã bắt đầu đọc câu chuyện với một nỗi buồn. Ừ, tại hai từ "Vĩnh biệt" mà. Nhưng rồi, thì tôi bị cuốn vào cái thế giới sống động, lấp lánh của câu chuyện. Mọi thứ trong "Vĩnh biệt Tugumi" đều đẹp quá, cái cách mà Banana viết ra mọi thứ thật là đẹp quá. Một điều gì đó rất giản dị, nhưng lại tinh tế vô cùng tận, ngấm sâu vào trong từng tế bào của tôi, khi tôi trải nghiệm từng trang của "Vĩnh biệt Tugumi".
Tôi gần như yêu thích tất cả các nhân vật trong câu chuyện: Maria, Yoko, Kyoichi, bố mẹ Maria, yêu cả hai con chó nhỏ có tên Pochi, Kengoro, và tất nhiên, đặc biệt, là Tugumi.
"Tugumi xinh đẹp lắm. Mái tóc đen, dài, làn da trắng, hàng mi dài, rậm, bề ngoài thanh nhã như một con búp bê do thần thánh tạo ra. Cô bé thường giả nai để mồi chài những cậu con trai cùng dạo chơi trên triền đê cao ven bờ biển.
Tugumi kiêu ngạo, dữ dằn, thậm chí cả hoang dại trong vụ giết người hụt. Trong thế giới nhỏ bé của cô gái chưa một lần bước chân ra khỏi thị trấn, mọi thứ thật hoang sơ trong sự nổi loạn của một người thiết tha muốn được sống."
Dù Banana có cố miêu tả Tugumi xấu tính đến thế nào, thì tôi biết, bà yêu thương Tugumi, yêu thương cái tính cách hoang dại, đầy lửa nhiệt thành cứ không ngừng toả ra từ cái thân hình yếu ớt lúc nào cũng như sắp chết này, và sự yêu thương ấy đã tạo nên một Tugumi đầy sống động, sáng lấp lánh qua từng trang viết. Cái tính cách ngạo nghễ sống, kiên cường và mạnh mẽ sống của Tugumi dường như lây lan khắp đến mọi nhân vật trong câu chuyện, lây cả đến những người đọc, khiến chúng ta cứ vừa đọc vừa thầm cầu mong rằng câu chuyện này cứ nối dài, nối dài ra, để ta đừng bao giờ phải nói lời vĩnh biệt với Tugumi cả.
Và qua câu chuyện, Banana cũng đã rất thành công khi dựng lên hình ảnh của những người phụ nữ Nhật điển hình, như mẹ Maria, như Yoko, đối lập với một thế hệ những đứa trẻ Nhật mới. Một bức hoạ tương phản nhưng đẹp đẽ vô cùng tận.
Từ đầu đến cuối, dường như "Vĩnh biệt Tugumi" chẳng có bất cứ đoạn nào nhạt nhoà cả. Gần 200 trang truyện sáng lấp lánh, đầy dư vị của biển cả, tuổi trẻ, yêu thương và sự tinh tế. Và có phải vì thế mà giống như Maria khi từ rời xa mùa hè, khi gấp sách lại, tôi cũng rơi vào mớ cảm xúc ngơ ngẩn, ngẩn ngơ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét