La Vie En Rose

10.2.15

Tản mạn quán vỉa hè [ở Hội An]





Mình luôn thích những quán ăn vỉa hè. Bạn bảo: Zời ạ, sao lại thích, chỉ có ở Việt Nam mới thế.

Ừ thì mình đang sống ở Việt Nam mà...
Mà ở Việt Nam, những quán ăn ngon nhất lại thường ở trong những ngõ, những hẻm, hay nhỏ xíu và giản dị trên vỉa hè.


Mình nhớ có một hồi mình lang thang trên biển và nói chuyện với một em bé Việt Nam lớn lên ở Canada. Mình hỏi em: “Con có thích Đà Nẵng không? Em nói: “Con thích, nhưng cô có thấy Đà Nẵng dơ không?” - ý em là thành phố này không sạch như Canada nơi em sống, giọng em rất thành thật, không có ý chê bai gì. Mình thì cười, đáp lại: Không con, cô thấy Đà Nẵng tuyệt vời lắm.

Ngày xưa, hồi mình còn nhỏ xíu, mình cũng đâu khác gì em, mình sẽ đánh giá nơi mình đi qua bằng hàng quán, bằng đồ ăn, bằng cảnh quan môi trường bẩn hay sạch. Nhưng rồi sau này em sẽ lớn lên - như cái cách mà mình đã lớn lên. Và em sẽ cảm nhận được nhiều hơn về nơi mình đến. Thật ra trong mọi thứ đều tiềm tàng những vẻ đẹp. Trong cái nghèo đói, hay nhỏ bé, hay hoang vu cũng vậy. Vấn đề là ta phải cảm nhận nó bằng trái tim, chứ không phải bằng lý trí khắt khe.

Cũng giống như: Không phải nơi nào sạch sẽ, tinh tươm, lỗng lẫy, giàu có… cũng là nơi mang lại hạnh phúc.

Như cách mà mình đã cảm nhận về hạnh phúc khi ngồi 1 mình vẩn vơ ăn xiên chả quạt bên một quán ăn vỉa hè.





Và đó mới là Việt Nam…

[Ảnh chụp ở Hội An]

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét