La Vie En Rose

9.2.15

Âm nhạc


"Viết cho người bạn hiền đã cùng tôi đi qua những ngày tối tăm..."




Tôi còn nhớ rất nhiều năm trước. Khi tâm trạng của tôi rơi vào thời kỳ khủng hoảng, khi tôi cảm thấy quá nhiều nỗi hoang mang, khi tôi thấy mình thật nhỏ bé, và chẳng thuộc về nơi nào. Tôi đã bắt đầu tìm đến nhạc không lời. Để nghe. Và để chẳng phải suy nghĩ bất kỳ điều gì cả. Nửa đêm, khi đèn phòng đã tắt, tôi sẽ đeo tai nghe, bật nhạc cỡ lớn nhất. Rồi mở mắt thật lớn, nhìn lên cái khoảng không tối đen. Tôi thấy mình đang ở một thế giới khác. Nơi không có những nỗi lo, buồn phiền và áp lực. Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi hiểu rằng âm nhạc thật sự có khả năng cứu rỗi.


Năm nhất Đại học, tôi ở cùng nhà với một cô bạn thích nghe nhạc Trịnh. Ngày nào cũng vậy, bạn mở nhạc Trịnh, qua chiếc điện thoại có âm thanh nhỏ xíu xiu. Những bản nhạc Trịnh qua tiếng hát của Khánh Ly. Hồi ấy, tôi vẫn chưa nghe được chất giọng của Khánh Ly, thấy nó thật nặng. Thế rồi một ngày, bạn lại mở một bài hát, lúc đó, tôi nói: “Giọng ai mà hay quá.” Bạn cười: "Chào mừng đã đến với thế giới của Khánh Ly và Trịnh." Và tôi đã ở lại cái thế giới đó, mãi không chịu đi.






Thư mục Music của tôi không nhiều nhạc, toàn những bản nhạc mà người ta đã nghe từ lâu lắm rồi. Giờ thì tôi hay ngồi nghe lại, thấy thật hạnh phúc vì có những bài hát, ngày xưa hát chỉ vì giai điệu, hoặc không hề thích, giờ khi đã hiểu thấu ca từ, thấy những gì được nghe sao mà đẹp đẽ. Phải như vậy chứ, đừng bao giờ là những lời ca sáo rỗng, đừng bao giờ là một bài hát người ta nghe một lần đã thuộc, rồi không bao giờ muốn nghe lại nữa.



Thật ra âm nhạc cũng giống như một người bạn - bạn phải dựa vào cảm tính để yêu mến nó, chứ không thể dùng lý trí. Bạn sẽ thích thứ nhạc này, vì nó hợp với bạn, ngay từ khi bạn nghe nó - lần đầu. Hoặc là đúng thời điểm. Ví như một đứa trẻ nhỏ sẽ khó lòng mà thích được những bản nhạc buồn bã - phải để chúng lớn lên, trải qua những thăng trầm của cuộc đời, rồi nghe lại. Hồi xem Pretty woman, có một chi tiết mà tôi rất thích, đó là khi nhân vật nam chính Edward Lewis cho cô gái Vivian Ward đi nghe nhạc Opera, lúc đó, Edward đã nói: "Opera là một thứ nhạc rất đặc biệt. Nếu ai ngay từ lần đầu tiên đã yêu nó, thì họ sẽ yêu nó mãi mãi. Còn nếu ai ngay từ lần đầu đã không thích nó, thì về sau, có thể họ vẫn nghe, nhưng đó sẽ không bao giờ trở thành một phần của tâm hồn họ." Cũng giống như việc bạn cố gắng để nghe một thứ nhạc gì đó không hợp với bạn, chỉ để tỏ ra là một người sang trọng, hoặc thời thượng, hoặc có gu, ừ thì bạn vẫn nghe, nhưng chắc chắn, âm nhạc lúc đó sẽ không bao giờ là thứ có thể cứu rỗi cuộc đời bạn - vào những khoảnh khắc bạn thấy mình như rơi xuống đáy vực sâu.

                         

                                           

Tôi thường thích nghe nhạc khi ở một mình - phần vì lúc đó, mọi thứ sẽ dễ chịu hơn, phần vì không mấy người xung quanh thích thứ nhạc mà tôi thích. Nhưng, với một vài người mà tôi thật sự yêu quý, tôi thường bật nhạc những lúc có họ, đó giống như một cách mà tôi cho họ thấy tâm hồn của tôi. Ừ, tôi là như vậy đấy - rối rắm với những nhúm cảm xúc của riêng mình, dễ vỡ nữa, mong manh nữa, hay buồn nữa, dù lúc nào cũng toe toét, tòe toẹt.

Nhớ hồi còn ở nhà, rất hay bật cho chị gái nghe nhạc cùng, nhưng mà bả thường không thích, suốt ngày chê :)), nói là sao mày nghe cái nhạc gì kinh thế. Thế mà gần đây, gửi lại cho bả cái bài hát mà hồi xưa ở nhà mình hay bật, bả nói: Lâu lắm mới được nghe lại. Đấy, thế mới biết rằng, âm nhạc có khả năng thẩm thấu ghê gớm như vậy đó. Nó khiến người ta nhớ, người ta yêu thương, người ta ám ảnh. Đôi khi không phải vì bài hát đó, giai điệu đó mà vì cái quãng thời gian đó, đã từng nghe nhạc với người đó. Cái bầu không khí ấy sẽ chẳng bao giờ trở lại nữa, đúng không, và người đó thì cũng đã trôi dạt nơi nao rồi, đúng không?

Chỉ có những bản nhạc là vẫn da diết như thế…


Nếu muốn biết tâm hồn của một người có hợp với mình, hãy hỏi cuốn sách mà họ thích, hoặc hỏi thứ nhạc mà họ thích - nếu được thì cả hai :D. Sáng 23, gần Giáng sinh, thế mà chẳng hiểu lần mò kiểu gì đọc được note của chị. Tự nhiên thấy lòng cứ ấm.



“On the fast track cũng không thể ngăn tôi lửng lơ trên mây những lúc thế này. Chúng tôi trò chuyện về âm nhạc. Lâu rồi mới nói chuyện với một người có gu âm nhạc hợp với mình. Những bài hát từ rất xưa được nhắc nhớ. Những xúc cảm từ rất xưa lại ùa về. Tôi nhắc cô ấy bài “Biển cạn”, lẩm nhẩm hát trong lúc ăn trưa. Cô ấy nhắc tôi bài “Đêm đông”, lẩm nhẩm hát lúc ngồi trên xích đu. Chúng tôi nhắc tên Trịnh Công Sơn, Đỗ Bảo, Lê Cát Trọng Lý, Richard Clayderman, đến Hà Trần, Thu Phương, Thanh Lam, đến Lệ Quyên, Lê Hiếu, Tấn Minh, đến “Bức thư tình đầu tiên”, “Riêng một góc trời,” “Chiếc lá cuối cùng”, đến “Cánh cung”, đến định mệnh mà bài hát vận vào người nghệ sỹ… Mỗi cái tên, mỗi bài hát đều gợi lên trong tôi những rung cảm mãnh liệt. Tôi những muốn nhét earphone vào tai mà ngồi xích đu sưởi nắng nghe nhạc suốt buổi chiều. Bạn biết đấy, khi bạn nghe nhạc bằng trái tim, bạn sẽ nhận về những xúc cảm mạnh mẽ. Khi bạn cảm nhận âm nhạc bằng trái tim, những rung cảm sẽ mãi mãi ở lại cùng bạn, và mang lại hạnh phúc cho bạn, dù vui hay buồn.”





Rồi thì thấy mình đúng thật là đã lớn lên. Đã hiểu mọi thứ hơn, đã sống trầm tĩnh hơn, và biết cách cân bằng hơn. Những lúc quá buồn bã, hoặc cảm thấy bị bỏ rơi, bị phản bội, đã qua rồi cái thời có thể ôm ai đó mà khóc. Đã qua rồi cái thời có thể than vãn với những người thân yêu của mình. Hoặc trốn đi một nơi thật xa.




Ừ, lúc đó, sẽ đóng cửa phòng, tắt hết đèn, bật nhạc thật to. Và mình sẽ ở một thế giới khác.


                                                                                                         Hà Nội, tháng Mười hai năm cũ...




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét