La Vie En Rose

9.2.15

Đêm



"Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa."

- Trịnh Công Sơn






Tôi đã từng nghĩ rằng, khi tôi nói: “Em tha thứ cho anh”, tức là tôi đã dành tặng cho ai đó một món quà. Nhưng không, đó là khi tôi dành tặng cho chính mình món quà đấy đó chứ.
Bởi chỉ cần tôi có thể tha thứ. Tức là tôi đã thanh thản. Và cũng đồng nghĩa với việc tôi đã sẵn sàng lãng quên.

Thật ra, khi đã đủ trưởng thành, khi đã trải qua đủ những biến cố, khó khăn, và thất bại. Tôi nhận ra rằng: Cuộc đời thật phức tạp, khó lường, lắm truân chuyên, nhưng cũng rõ ràng và giản đơn hết sức.
Có quá nhiều người, khi lâm vào những tình cảnh cô độc, luôn đổ lỗi cho cuộc đời. Nhưng, một cách chân thật, thì mọi thứ đều là do những quyết định của mình mà ra cả.

Bạn không thể vừa muốn hưởng sự nhàn hạ, nhưng lại mong giàu có, vừa muốn mình thành công nhưng lại chẳng chịu lao động, cũng giống như việc vừa muốn mình hạnh phúc nhưng cứ mãi tham lam chẳng để trái tim mình dừng chân yên ổn ở nơi nào.

Dù vẫn biết trái tim là một điều thật khó hiểu. Và nó luôn đổi hướng, xoay chiều.
Nhưng, đừng bao giờ vì lý do đó mà tham lam.

Muốn ít đi. Sống giản đơn, và thành thật. Trân trọng những người ở xung quanh mình.

Có lẽ như vậy, số phận sẽ ít bị đổ lỗi hơn. Và người ta cũng vì thế mà bớt lừa dối nhau hơn, bớt dằn vặt hơn, trên hết, bớt đau vì những nỗi đau hơn.

Tha thứ, và bao dung. Đó là những điều mà tôi có thể làm được, lúc này. Cho ai đó. Và cho chính mình.
À, cho cả cuộc đời nữa.

Những đêm thật là dài…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét