La Vie En Rose

Hiển thị các bài đăng có nhãn Review sách. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Review sách. Hiển thị tất cả bài đăng

9.2.15

Mỗi cuốn sách đều cần được đọc lại.



Tôi còn nhớ năm lớp 8, khi mọi người rầm rộ lên đọc Rừng Nauy, tôi cũng tìm đọc. Lúc đó, cảm giác tò mò nhiều hơn là việc muốn trải nghiệm một tác phẩm văn học. 





Ấn tượng của tôi với Rừng Nauy lúc ấy chẳng có gì đặc biệt cả, có chăng chỉ là những đoạn miêu tả nhục cảm khá trần trụi.
Lúc đó, đứa trẻ lớp 8 là tôi không đánh giá cao Rừng Nauy.

Cho đến thời gian cách đây 1 năm, khi đã trải qua quá trình đọc kha khá tác phẩm văn học, trong đó có những cuốn sách được giới phê bình đánh giá rất cao, tôi nghĩ mình cần dành thời gian để đọc lại một vài cuốn sách - những cuốn mà trước đây, vì tâm hồn non nớt, thiếu những suy nghĩ và trải nghiệm, tôi đã bỏ lỡ những vẻ đẹp của nó. Tôi quyết định đọc lại Rừng Nauy, để dành cho nó một nhìn nhận công bằng hơn.

Vì đọc nó trong một khoảng thời gian khá buồn bã và tĩnh lặng, nên tôi có đôi phần choáng ngợp trước vẻ đẹp mà nó mang lại. Một cuốn sách giản dị, với những nỗi buồn lặng lẽ, nhưng đầy trải nghiệm, cũng đầy hài hước và rung động. Một cuốn sách về tuổi trẻ, những người cứ mãi loay hoay trong cái hố sâu của riêng mình, nỗi buồn của riêng mình. Có vài đoạn trong tác phẩm, tôi thậm chí còn nghĩ tác giả đã viết nó cho mình, rồi đăng nó lên trang cá nhân như một sự minh chứng cho một quá trình của tuổi trẻ. Rừng Nauy thật sự là hiện tượng xứng tầm như cách mà đông đảo độc giả đã ca ngợi nó.



Sau Rừng Nauy, tôi đọc lại Hoàng tử bé. Tôi đã từng nghĩ mình đã hiểu về Hoàng tử bé rồi, vì bạn biết đấy, đây là một cuốn sách dành cho thiếu nhi cơ mà. Ấy vậy mà không phải. Lần thứ hai đọc lại, tôi lại thấy ẩn sâu trong cái ngôn ngữ giản đơn tưởng như dành cho trẻ nhỏ ấy, là những nỗi buồn, những triết lý. Chúng cứ tầng tầng lớp lớp ẩn dưới nhau mà tôi nghĩ, có lẽ cứ mỗi lần đọc, tôi sẽ lại hiểu thêm ra một chút. Và với Hoàng tử bé, tôi cho rằng nó sẽ là cuốn sách mà mình phải đọc lại nhiều lần trong đời.

Ngày trước, tôi luôn nghĩ, tôi sẽ không đọc một cuốn sách nhiều lần. Bởi với tôi, có biết bao cuốn sách mới mẻ khác, những câu chuyện hấp dẫn khác đang chờ đợi mình. Cớ sao lại phí phạm thời gian để đọc một cuốn sách nhiều lần đến vậy?

Nhưng rồi, khi trải nghiệm nhiều hơn với việc đọc, tôi biết rằng, mỗi lần đọc lại một cuốn sách bạn sẽ không chỉ khám phá thêm được những triết lý sâu sắc mà bạn đã bỏ lỡ khi tuổi đời còn non, mà hơn cả, bạn nhìn thấy sự trưởng thành của chính tâm hồn mình.

Một cuốn sách hay sẽ soi sáng tâm hồn của bạn, và khiến bạn nhận ra rằng, mình đã ngày càng khôn lớn và thông tuệ hơn xưa.

Chúc bạn đọc lại những cuốn sách thật vui vẻ.


Hoàng tử bé

Tôi bắt đầu đọc Hoàng tử bé vào năm 2 Đại học - khi tôi đã là một người lớn. Dù vậy, tôi vẫn không chắc mình có thể hiểu hết mọi điều mà Antoine de Saint-Exupéry đã viết...





Tôi chỉ nhớ rõ, tôi đã thích Hoàng tử bé ngay bởi cái tên Hoàng tử bé, thích cái bìa và hình minh hoạ, đặc biệt là lời đề tặng rất đáng yêu của tác giả. Lời đề tặng thế này:

"Anh xin lỗi các em bé vì đã đề tặng cuốn sách này cho một ông người lớn. Anh có một lý do bào chữa nghiêm chỉnh: ông người lớn này là người bạn tốt nhất mà anh có trên đời. Anh có một lý do khác nữa: ông người lớn này có thể hiểu mọi chuyện, ngay cả những cuốn sách viết cho các em bé. Anh có một lý do thứ ba: ông người lớn này hiện đang sống đói và rét ở nước Pháp. Ông ấy quả thật đang cần được an ủi. Nếu mà tất cả những lý do bào chữa ấy vẫn không đủ, thì anh rất muốn tặng cuốn sách này cho cậu bé hồi xưa, mà đã là ông người lớn bây giờ. Tất cả mọi người lớn lúc đầu đều là những em bé (nhưng ít người trong số họ còn nhớ điều ấy). Vậy anh xin chữa lại lời đề tặng:

Gửi Léon Werth
Khi ông ấy còn là một cậu bé"


Và tôi bắt đầu đọc Hoàng tử bé một cách rất chậm rãi, dịu dàng. Giờ nhiều chi tiết đã mờ nhạt, tôi chỉ thích và nhớ nhất về tình cảm của Hoàng tử bé dành cho bông hoa ở tiểu tinh cầu B612 nơi cậu sống. Một tình cảm vừa ngây thơ, vừa dịu dàng tinh tế, rất sáng trong, nhưng đầy sự trân trọng, xót thương và bảo bọc.

Tôi cũng thích cái cách mà Hoàng tử bé nghĩ về những con người - những người mà cậu gặp trên hành trình đi khám phá vũ trụ. Một điều gì đó rất nhân văn, đầy ấm áp được thể hiện qua câu chuyện này, dù rằng thoạt đọc lại tưởng như chỉ là câu chuyện viết cho những đứa trẻ.

Nếu bạn đang cần một điều gì đó dịu dàng và trong trẻo, thì hãy thử bắt đầu với Hoàng tử bé, nhưng tôi không dám chắc về việc thi thoảng bạn sẽ bỗng thở dài...


Vĩnh biệt Tugumi



Tôi thích thứ văn phong giản dị của Banana. Và cảm mến bà từ lúc bắt đầu đọc "Vĩnh biệt Tugumi". Đây là cuốn sách tôi thích nhất của Banana, hơn cả Kitchen hay NP. Có lẽ bởi ấn tượng ban đầu với cuốn sách này quá mãnh liệt và đẹp đẽ...





Tôi đã bắt đầu đọc câu chuyện với một nỗi buồn. Ừ, tại hai từ "Vĩnh biệt" mà. Nhưng rồi, thì tôi bị cuốn vào cái thế giới sống động, lấp lánh của câu chuyện. Mọi thứ trong "Vĩnh biệt Tugumi" đều đẹp quá, cái cách mà Banana viết ra mọi thứ thật là đẹp quá. Một điều gì đó rất giản dị, nhưng lại tinh tế vô cùng tận, ngấm sâu vào trong từng tế bào của tôi, khi tôi trải nghiệm từng trang của "Vĩnh biệt Tugumi".

Tôi gần như yêu thích tất cả các nhân vật trong câu chuyện: Maria, Yoko, Kyoichi, bố mẹ Maria, yêu cả hai con chó nhỏ có tên Pochi, Kengoro, và tất nhiên, đặc biệt, là Tugumi. 


"Tugumi xinh đẹp lắm. Mái tóc đen, dài, làn da trắng, hàng mi dài, rậm, bề ngoài thanh nhã như một con búp bê do thần thánh tạo ra. Cô bé thường giả nai để mồi chài những cậu con trai cùng dạo chơi trên triền đê cao ven bờ biển.


Tugumi kiêu ngạo, dữ dằn, thậm chí cả hoang dại trong vụ giết người hụt. Trong thế giới nhỏ bé của cô gái chưa một lần bước chân ra khỏi thị trấn, mọi thứ thật hoang sơ trong sự nổi loạn của một người thiết tha muốn được sống."


Dù Banana có cố miêu tả Tugumi xấu tính đến thế nào, thì tôi biết, bà yêu thương Tugumi, yêu thương cái tính cách hoang dại, đầy lửa nhiệt thành cứ không ngừng toả ra từ cái thân hình yếu ớt lúc nào cũng như sắp chết này, và sự yêu thương ấy đã tạo nên một Tugumi đầy sống động, sáng lấp lánh qua từng trang viết. Cái tính cách ngạo nghễ sống, kiên cường và mạnh mẽ sống của Tugumi dường như lây lan khắp đến mọi nhân vật trong câu chuyện, lây cả đến những người đọc, khiến chúng ta cứ vừa đọc vừa thầm cầu mong rằng câu chuyện này cứ nối dài, nối dài ra, để ta đừng bao giờ phải nói lời vĩnh biệt với Tugumi cả.
Và qua câu chuyện, Banana cũng đã rất thành công khi dựng lên hình ảnh của những người phụ nữ Nhật điển hình, như mẹ Maria, như Yoko, đối lập với một thế hệ những đứa trẻ Nhật mới. Một bức hoạ tương phản nhưng đẹp đẽ vô cùng tận.


Từ đầu đến cuối, dường như "Vĩnh biệt Tugumi" chẳng có bất cứ đoạn nào nhạt nhoà cả. Gần 200 trang truyện sáng lấp lánh, đầy dư vị của biển cả, tuổi trẻ, yêu thương và sự tinh tế. Và có phải vì thế mà giống như Maria khi từ rời xa mùa hè, khi gấp sách lại, tôi cũng rơi vào mớ cảm xúc ngơ ngẩn, ngẩn ngơ...