Tôi thò tay ra cửa sổ của quán cafe từ tầng hai, để chạm tay mình vào những chiếc lá cây cao vút. Mùa này, những chiếc lá đã khô hết lại, vài ngày nữa, sẽ chẳng còn gì ngoài những hoang tàn.
Hà Nội thật là đẹp, những điều nhỏ xinh thế này, cả những nỗi buồn này - ừ những điều vụn vặt mà tôi sẽ không bao giờ quên.
Tôi nói về lý do mà tôi yêu quý Kiến Đỏ, về cái cách đặc biệt mà bạn đã làm cho cuộc đời tôi. Có rất nhiều điều bạn có thể đã quên, nhưng tôi thì vẫn luôn nhớ, như cái lần bạn đã để kẹo vào ngăn bàn của tôi nói rằng kẹo này có thuốc độc đấy, hay viết cho tôi những mẩu giấy bằng chữ ngược mà về sau đã trở thành chất liệu cho rất nhiều truyện ngắn của tôi.
Kiến Đỏ vẽ quanh mình một vòng tròn, thật kỳ lạ, dù thế giới có đổi thay bao nhiêu, thì bạn vẫn sống được với cái vòng tròn an toàn ấy, rồi nếu ai đó muốn đến với bạn, thì hãy bước vào vòng tròn. Rồi ở lại đó mãi mãi…
Tôi cũng chẳng hiểu mình đã bước vào vòng tròn ấy của bạn như thế nào. Hoặc giả, chúng tôi cùng đứng ở lằn ranh của vòng tròn an toàn, rồi chia sẻ cùng nhau những điều mà chúng tôi cùng mến yêu.
Chẳng hiểu sao, tôi tin, cái vòng tròn của bạn sẽ tồn tại mãi mãi, như một minh chứng cho một con người hết sức đặc biệt mà tôi quen.
Có lẽ, đây sẽ là buổi tối cuối cùng của cuộc đời, chúng tôi có thể ngồi bên nhau như hai con người tự-do.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét